logo

Trầm cảm sau sinh? Căn bệnh của sự đơn độc

Tôi viết bài này kèm theo những chia sẻ rất chân thành của một người mẹ đã từng mắc chứng trầm cảm và từng rất nhiều lần tưởng tượng đến cảnh tự tay giết con mình. Nhưng, sau tất cả, chị đã kiên cường vượt qua nỗi ám ảnh đó nhờ sự giúp đỡ...
Bố mẹ tôi ly hôn năm tôi đang học tiểu học.
Những năm đầu sau ly hôn, tôi vẫn đạp xe qua nhà ông bà nội chơi mỗi khi đi học về.
Vài năm sau đó, mẹ tôi cấm tiệt việc tôi còn vương vấn với nhà nội.
Tôi không liên hệ với ông bà nội và bố kể từ ngày ấy.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cô bé học sinh tiểu học ngày nào giờ đã vào lớp 10. Nhờ những trải nghiệm và va chạm từ bé, tôi bắt đầu có những suy nghĩ và nhận định riêng về hoàn cảnh gia đình mình, mối quan hệ của bố mẹ giờ đã khác nhưng rõ ràng mqh giữa tôi và bố thì mãi mãi vẫn là như vậy. Ông ấy là bố đẻ tôi và sự thực không thể thay đổi dù có thế nào đi chăng nữa.
Thỉnh thoảng, tôi giấu mẹ ra thăm ông bà và hỏi tin tức về bố. Nhưng mỗi lần phát hiện ra, mẹ tôi đều phản ứng rất tiêu cực. Tôi đã tìm cách trấn an và thuyết phục bà rằng "Mẹ là người sinh ra con, nuôi con khôn lớn, công ơn của mẹ con sẽ không bao giờ quên nhưng ông ấy là bố đẻ con, dù có là tội phạm, nghiện hút hay trộm cướp gì thì điều đó cũng không thể thay đổi. Con chỉ mong mẹ hiểu và thông cảm cho con". Nhưng, tất cả những luận điểm tôi đưa ra, mẹ tôi đều gạt phăng đi và cho rằng tôi láo. Rằng số mẹ khổ nên nuôi ong tay áo! Biết sớm tôi thế này, mẹ đã không sinh tôi ra để bà phải chịu nhiều tổn thương đến thế.


Chẳng biết phải làm sao để bà có thể hiểu và thông cảm cho mình, có những khi uất quá, tôi chỉ biết gửi tâm sự vào những trang nhật ký. Tôi biết, bố đẻ tôi đối với bà quá vô tình vô nghĩa. Ông bỏ vợ và đứa con thơ vào nam lập nghiệp rồi lập gia đình với 1 người đàn bà khác. Suốt những năm tháng tuổi thanh xuân, mẹ tôi chỉ dành để đợi ông trở về. Tôi biết, mẹ đã đau khổ đến nhường nào, cô đơn đến nhường nào để rồi ôm nỗi uất hận suốt nửa đời còn lại.
Nhưng, tôi là phận con, lại đứng ở giữa. Nỗi đau của mẹ, tôi hiểu hơn ai hết. Tôi thương bà vô cùng vô tận. Nhưng, câu chuyện của bố, tôi cũng đã nghe qua và không thể coi như không biết gì. Bố tôi nam tiến lập nghiệp nhưng không thành. Ông vào Tây Nguyên xin cấp đất khai hoang trồng cà phê vào đúng mùa giá cà phê xuống chạm đáy. Dân trồng cà phê lao đao, khốn khổ. Đúng khoảng thời gian đó, ông tình cờ gặp lại 1 người quen cũng từ Bắc vào lập nghiệp, người này nói rằng ở nhà mẹ tôi sắp lấy chồng. Ông vô cùng đau đớn.
Bỏ đất, bỏ cà phê, nghe theo lời rủ rê của đám trai làng, ông vượt biên giới Campuchia đi hái 1 loại trái cấm. Ngày ông đi, tấm ảnh có hình tôi thời còn bé xíu vẫn để trong túi áo ngực. Viên đạn của những kẻ khác phe xuyên qua tấm ảnh, găm vào ngực trái. Lết về biên giới, ông lịm đi, tưởng chết rồi nhưng lại được bố con người dân gần đấy cứu sống. Suốt thời gian chữa lành vết thương, ông ở với gia đình ân nhân và sau này cưới con gái nhà đó làm vợ.
Tôi vốn dĩ chẳng thể tự kiểm định những lời ông nói là đúng thực tế hay không. Nhưng kỳ thực, với tôi, điều đó cũng chẳng quan trọng. Vì tôi biết, dù sự thực như thế nào, ông vốn dĩ cũng đã quá khốn khổ. Phàm là đàn ông, lời thề tựa như tính mạng. Ông đã từng dõng dạc mà nói rằng "nếu không kiếm được tiền, sẽ không về lại quê hương". Ấy vậy mà, sau bao nhiêu năm ròng mất liên lạc với bố mẹ, vợ con, ông vẫn phải trở về với hai bàn tay trắng. Hẳn ông đã thấy xấu hổ đến mức nào. Cảm giác ấy của ông, tôi có thể thấu hiểu.
Quá khứ đã qua rồi, tôi chẳng còn lý do gì để mà phải ôm mãi trong lòng mối hận thù, chán ghét của người đời. Tôi thực sự mỏi mệt với việc phải thù hằn một ai đó. Chưa kể đến ông ấy là bố mình. Bỏ qua tất cả là những gì mà tôi đã chọn nhưng, mẹ tôi thì không như vậy. Nỗi đau của bà, bà cho rằng không ai có thể thấu hiểu. Chẳng ai thực sự thương xót cho bà, đứng về phía bà để lên án kẻ bất nhân bất nghĩa kia kể cả đứa con gái bà đã dứt ruột đẻ ra.
Có những khi, tôi đã hoàn toàn bất lực. Tôi nhận ra rằng dù tôi có nói gì đi nữa, làm gì đi nữa thì bà cũng chẳng thể hiểu và cũng ko muốn hiểu. Chỉ khi nào, bà tự ngộ ra rằng buông bỏ là cách để trút gánh nặng, chấp nhận nỗi đau chính là cách để cảm thấy hạnh phúc thì khi đó tâm bà mới thực sự an bình.
Đã có lần tôi và bà to tiếng với nhau khi bà cho rằng tôi chẳng khác gì bố mình, đều là những kẻ vô ơn bạc nghĩa. Tôi đã uất ức mà hét lên rằng:
"Sao mẹ ích kỷ vậy? Sao lúc nào mẹ cũng kết tội con vậy? Mẹ luôn muốn người khác phải hiểu cho nỗi khổ của mẹ, phải đứng về phía mẹ. Còn con thì sao? Con có sướng không? Mẹ có hiểu con không? Con không thể hiểu nổi, tại sao khi mẹ đã có gia đình mới rồi. Ông ấy cũng đã có vợ con riêng rồi. Vậy mà tại sao mẹ không bỏ đi. Buông đi? Mẹ ôm mãi mối hận đó suốt mấy chục năm trời mẹ có thấy mệt không? Tại sao không quên đi để lo sống cho tốt nốt phần đời còn lại đi? Tại sao mẹ cứ dằn vặt con mãi thế? Con đã có lỗi gì với mẹ? Mẹ nói rằng giá như mẹ đã bóp chết con ngay từ khi mới lọt lòng. Vậy mẹ có biết rằng con cũng đã ước mình chưa từng được sinh ra không? Mẹ khổ. Ông ấy cũng khổ. Con ở giữa, không những khổ mà còn đau đầu nữa. Con không biết phải làm gì cả. Con sắp phát điên rồi. Con chẳng cần gì nữa. Như vậy đã được chưa?".
Suốt cả tháng sau đó, tôi và bà chẳng nói câu nào với nhau.
Tôi biết bà giận tôi. Và tôi cũng biết, những gì tôi nói trong lúc nóng giận đã thực sự khiến bà phải suy nghĩ. Nếu quả thực, nó có thể khiến bà phải suy nghĩ thì có lẽ cũng là tín hiệu đáng mừng. Bởi biết đâu đấy, bà có thể quên đi mà vui sống.
Có thể ai đó sẽ cho rằng tôi láo. Nhưng chỉ là họ chưa hiểu hết tất cả những gì tôi đã trải qua trong tuổi thơ của mình. Một tuổi thơ khốn khó và thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần. Cảm xúc của tôi luôn phải lệ thuộc vào tâm trạng của mẹ. Mẹ vui thì tôi mừng mà mẹ căng thẳng thì tôi sợ sệt!
Tôi đã luôn cố gắng sống để làm hài lòng mẹ. Thậm chí ngay từ khi còn là 1 đứa bé, tôi đã luôn nghĩ cho mẹ. Tôi giục mẹ lấy chồng, tôi ra điều kiện với những người hay gán ghép tôi làm con dâu nhà họ rằng nếu muốn con họ cưới tôi thì phải cho mẹ tôi về ở cùng.
Người ta thường dễ dàng bỏ qua những suy nghĩ của một đứa trẻ vì nghĩ rằng nó chỉ là những lời nói ngu ngơ, ngốc nghếch nhưng lại không biết rằng những lời nói đó xuất phát từ trái tim của nó. Trẻ con vốn dĩ không biết nói dối!
Sau này, tôi vẫn gặp lại bố nhưng ít. Một năm vài lần cũng chỉ là để giải quyết vấn đề tranh chấp tài sản của bố mẹ. Ông bảo rằng tôi là đứa con không biết đến nguồn cội dù thực tế ông mới là người bỏ tôi. Rằng mẹ tôi nói mẹ tôi chẳng việc gì phải cấm tôi, tự tôi thấy ông khốn nạn mà từ bỏ. Tôi chẳng nói được gì. Suốt những ngày sau đó, tôi luôn giữ im lặng. Tôi thực sự bị tổn thương bởi chính bố mẹ mình. Họ hóa ra chỉ xem tôi như một thứ vũ khí để triệt hạ nhau, tấn công nhau mà không hề để ý tới cảm xúc của tôi.
Suốt một thời gian dài đằng đẵng, tôi luôn ở trong trạng thái căng thẳng về vấn đề gia đình. Tôi đã ước gì mẹ có thể hiểu cho tôi, bố tôi có thể hiểu cho tôi. Mỗi người hãy đặt vào vị trí của người khác và hiểu cho họ. Hiểu cho nhau. Nỗi đau khổ này tự chúng ta gieo cho nhau và cũng chỉ có chúng ta là người có thể kết thúc nó. Một gia đình có ở bên nhau lâu dài hay không kỳ thực còn do duyên số nữa.
Từ những nỗi đau trong quá khứ, tôi đã tự hứa với lòng mình. Sau này, dù lập gia đình, sinh con đẻ cái và vì một sự đáng tiếc nào đó mà vợ chồng phải chia tay, tôi cũng không bao giờ nói xấu chồng cũ trước mặt các con dù chỉ 1 tiếng. Hãy để hình ảnh của bố chúng trong trẻo như chúng vốn hình dung. Ấy là tốt cho chúng. Thay vì thù hận bố, ghét bỏ bố thì luôn kính trọng, yêu thương và tự hào về bố mình chẳng phải là sẽ tốt hơn cho chúng sao? Có mấy ai sẽ cảm thấy vui vẻ khi còn bận mang trong mình những nỗi oán thán? Và thêm nữa, tôi cũng rất mong, nếu gia đình nào đó mà không may rơi vào tình cảnh của gia đình tôi trước kia, bố mẹ hãy biết vì con mà bỏ qua những đau khổ đã gieo rắc cho nhau. Đừng cấm đoán chúng không được gặp gỡ hoặc bố hoặc mẹ. Làm thế, tức là ta đã đẩy chúng vào tình thế khó xử. Khiến chúng bị giàng buộc vào mớ dây rợ rối ren của tình cảm mà chúng vốn là những kẻ vô tội!
Nếu thực sự yêu thương con, muốn cho con một cuộc sống tốt đẹp thì vật chất vốn không bao giờ là đủ cả. Hãy cho chúng một gia đình! Dù bố mẹ chúng có không sống được với nhau thì cũng hãy cho chúng được cảm nhận đầy đủ sự quan tâm, yêu thương của bố và mẹ!
Cấm đoán chúng, lôi kéo chúng, nói xấu người không được quyền nuôi chúng chẳng những ta đang tự làm xấu hình ảnh trong mắt chúng mà còn đang thể hiện rằng ta chưa thực sự nghĩ cho chúng đâu. Ta cần con mình lớn lên trong tình yêu thương, ta cần con mình vui vẻ hạnh phúc chứ không cần người cùng phe, cần đồng bọn phải không?
Nếu người lớn ai cũng làm được như những gì tôi nói thì chẳng phải dù ly hôn rồi, ai được quyền nuôi con vốn chẳng còn quan trọng. Lôi con ra tranh chấp, cãi vã, vạch trần nhau trước tòa để giành giật quyền nuôi con chẳng phải là rất mỏi mệt sao? Quan trọng hơn cả nó chẳng khác gì bố mẹ đang cầm dao cứa vào trái tim bé bỏng của con mình 1 nhát và nỗi đau sẽ thấu cả đời nó không thể quên.
Tôi đã từng rất ám ảnh bởi câu hỏi "Bố mẹ mày sắp ly hôn đấy. Mày muốn ở với ai?". Bởi tôi không biết phải trả lời thế nào cả. Dù sao, bố tôi cũng chưa từng ra tòa để giành quyền nuôi tôi. Tôi đã rất cảm ơn ông vì điều đó.
Cuộc sống hiện tại của tôi đang rất tốt, tôi có một người chồng yêu thương mình và 2 đứa con khỏe mạnh. Không còn vướng bận quá nhiều về quá khứ của bố mẹ nhưng vết thương lòng từ cuộc ly hôn đó của họ, rõ ràng đã tác động đến tâm lý của tôi rất nhiều. Tích cực cũng có nhưng tiêu cực nhiều hơn.
Cuộc sống của mẹ tôi hiện tại cũng đã tốt hơn, bà không còn quá gay gắt với tôi về việc tôi có gặp bố mình hay không. Nhưng, thực sự, tình cảm của tôi đã bị chai sạn. Thay vì tìm cách gặp bố, tôi đã chẳng còn để tâm nhiều đến cuộc sống của ông nữa. Tôi đã buông bỏ trước khi bố mẹ tôi buông bỏ! Đó vốn dĩ cũng không phải cái kết đẹp. Rõ ràng nếu phải lựa chọn, tôi vẫn chọn mẹ mình nhưng tôi đã không lựa chọn mà chỉ đơn giản là đi theo cảm xúc mà thôi!

Nếu bạn thấy hữu ích hãy chia sẻ

Hãy cho chúng tôi biết ý kiến của bạn về Trầm cảm sau sinh? Căn bệnh của sự đơn độc nhằm cải thiện tốt hơn sản phẩm, dịch vụ cho bạn

Gửi đánh giá của bạn
Hãy cho chúng tôi biết ý kiến của bạn về Trầm cảm sau sinh? Căn bệnh của sự đơn độc nhằm cải thiện tốt hơn sản phẩm, dịch vụ cho bạn
Bấm vào để tải lên
Bạn có thể tải tối đa 10 hình ảnh
  • {error}
Nhận xét